"Thiếu gia, những kẻ có thể tạo dựng thế lực tại Hằng Cổ, dưới trướng ai mà chẳng có chư thiên vạn tộc." Thư Trần khẽ thở dài, "Đây cũng là lý do gia chủ cùng các tu sĩ giới vực lại gửi gắm kỳ vọng lớn lao vào thiếu gia đến vậy."
Đối với tu sĩ bình thường ở Hằng Cổ mà nói, căn bản chẳng hề tồn tại khái niệm gọi là thiên kiêu.
Thiên kiêu chân chính phải là cỡ nhân vật như tông chủ Ngũ Uẩn Tiên Tông - Man Nguyệt Từ. Từ nhỏ, nàng đã chưa từng dừng bước trên con đường nghịch thiên, thậm chí còn sáng tạo ra thần hồn công pháp đủ sức ảnh hưởng đến muôn đời ở Hằng Cổ. Hạng nhân vật bực này mới xứng danh là thiên kiêu Hằng Cổ đích thực.
Liêm Kính Nhạc hít sâu một hơi, khó tin nhìn lão nô nhà mình: "Ta đã bảo sao Liêm Thiên Ất mang tu vi thâm hậu như thế mà lại sống uất ức ở Hằng Cổ tiên cương đến vậy. Xem ra, ta vẫn còn hiểu biết quá ít về nơi này."




